06/10/2014

Các quỹ bảo tồn Đa dạng sinh học

Thực tế hiện nay, các cuộc thảo luận và đàm phán quốc tế diễn ra đối với những thách thức mang tính toàn cầu như việc bảo tồn đa dạng sinh học luôn luôn dấy lên những câu hỏi như: Ai là người có trách nhiệm trong việc bảo tồn? Ai sẽ là người trả kinh phí? Ai sẽ thu được những lợi ích từ việc bảo tồn đa dạng sinh học? Ai sẽ được lợi và ai sẽ bị thiệt?


Đa dạng sinh học là một vấn đề phức tạp liên kết nhiều tới các mục tiêu quan trọng khác. Để quyên góp kinh phí cho công tác bảo tồn đa dạng sinh học, một chiến dịch toàn cầu nói chung đã được thống nhất vào năm 2010, nhưng vẫn còn 1 câu hỏi lớn: Kinh phí thực hiện kiếm từ đâu và bí quyết nào để bảo tồn, phục hồi và bảo vệ đa dạng sinh học trên toàn thế giới đến từ đâu?

Các quỹ bảo tồn Đa dạng sinh học

Cho đến nay, phần lớn các khoản tài chính được cung cấp để bảo tồn đa dạng sinh học lấy từ Quỹ môi trường toàn cầu hay GEF. Quỹ này hỗ trợ các hoạt động môi trường khác nhau, ví dụ như bảo tồn thiên nhiên theo Công ước về đa dạng sinh học ở các nước đang phát triển. Kinh phí của GEF tới từ các hoạt động quyên góp tình nguyện ở các quốc gia phát triển (xem trong hình dưới). Hội nghị các Thành viên (COP) về Công ước Đa dạng sinh học quyết định về các nguyên tắc và tiêu chí chi tiêu tài chính. Từ năm 2003, GEF đã đầu tư phần lớn số tiền trong quỹ đa dạng sinh học của mình ($2.9 tỷ) vào hơn 2000 khu vực bảo tồn khác nhau trên thế giới, lên tới hơn 6.34 triệu km2 (gần gấp đôi diện tích Ấn Độ).




 Mô hình tiếp cận và chia sẻ lợi ích. Mũi tên màu hồng cho thấy một số lợi ích của các sản 
phẩm mới bắt nguồn từ đa dạng sinh học sẽ quay trở lại với các quốc gia sở hữu nguồn đa dạng sinh 
học ban đầu. (Nguồn: CBD 2012 hiệu chỉnh)
Đã có một sự đồng thuận chung giữa tất cả các quốc gia được nhận hỗ trợ từ quỹ bảo tồn đa dạng sinh học GEF, đây là sự thống nhất còn thiếu để ngăn chặn sự mất mát của đa dạng sinh học trên toàn cầu.

Một số người nhận định rằng, tiền tốt hơn nên được sử dụng để giải quyết các vấn đề cấp thiết khác hơn là sử dụng cho đa dạng sinh học, môt số thì nghĩ rằng đầu tư vào đa dạng sinh học sẽ đem lại lợi thế kinh tế trong dài hạn.

Các khoản kinh phí dành cho việc bảo tồn đa dạng sinh học tại các nước đang phát triển tới từ đâu?

Các nước đang phát triển thường không đủ khả năng để tiếp cận với những phương pháp tốn kém để bảo tồn đa dạng sinh học, và các nước công nghiệp thì không muốn chi nhiều tiền vào GEF. 

Câu hỏi đặt ra là cách tiếp cận nguồn tài chính vẫn vấp phải một số các vấn đề khó khăn. Một số người đã chỉ ra rằng các nước giàu đang giảm sự đa dạng sinh học và hiện nay muốn các nước nghèo bảo vệ chúng, bởi vậy nghĩa vụ của các nước giàu là phải cung cấp tài chính cho công tác bảo tồn đa dạng sinh học trên toàn thế giới. Một số khác thì lại nghĩ mặc dù đa số các nước đang phát triển là nghèo, tuy nhiên bản thân các nước đấy cũng phải có trách nhiệm và đóng góp – có thể là không nhiều như các nước giàu nhưng ít nhất là phải có.

Cho đến nay, các nước giàu đã tự nguyện đóng góp tài chính vào GEF. Một số người nghĩ rằng điều này là rất tốt, do đó không cần phải huy động nhiều tiền hơn theo như quy định bắt buộc. Một số khác lại phản bác rằng, họat động bảo tồn đa dạng sinh học trên toàn thế giới tới nay vẫn chưa thấm vào đâu, các khoản đóng góp tình nguyện là không đủ và chúng ta cần phải quy định đóng góp chung bắt buộc.

Cuối cùng, một câu hỏi nữa là liệu số tiền chỉ nên đến từ các quỹ cố hay không? (và thực tế tới từ các đối tượng phải nộp thuế). Thay vào đó, các công ty tư nhân hay người tiêu dùng phải trả? Có một phương pháp khác đó là đánh thuế thu tiền vào những đối tượng gây ô nhiễm hay những người sử dụng tài nguyên đặc biệt, tuy nhiên điều này sẽ dẫn tới giá tiêu dùng tăng cao hơn. Điều này đã gây ra nhiều tranh cãi trái chiều rằng nó không đem lại hiệu quả, rất khó để thuyết phục và có thể cản trợ tới sự tăng trưởng kinh tế.
Nguồn:

0 nhận xét:

Post a Comment

Cảm ơn bạn đã để lại ý kiến, giúp chúng tôi cung cấp thông tin đầy đủ hơn nữa!