14/06/2014

Tình hình đào tạo Đa dạng Sinh học trên thế giới

(biodivn.blogspot.com) Vì là ngành khoa học mới lại mang tính liên ngành cao với nhiều nét đặc thù riêng nên cũng như khoa học về môi trường, các chương trình đào tạo ĐDSH trên thế giới hiện nay cũng có những điểm khác nhau và còn nhiều tranh cãi. Hiện nay có một số kiểu đào tạo môi trường như sau (Trương Quang Học, 2003): 
- Kiểu 1. Đây là kiểu đào tạo phổ biến và đơn giảm nhất dựa trên các chương trình đào tạo truyền thống gần gũi với khoa học ĐDSH như các ngành Sinh học (sinh thái học, phân loại học...), Khoa học về trái đất, Hóa học... sau đó phát triển mở rộng phần kiến thức có liên quan đến ĐDSH và bổ sung các môn học mới như chính sách về ĐDSH, quan trắc môi trường, luật môi trường, giám sát ĐDSH... và những kiến thức chuyên ngành khác. 
Ưu điểm của kiểu đào tạo này là dễ tổ chức, dễ đào tạo và người được đào tạo có kiến thức cơ bản để có thể tham gia nghiên cứu sâu trong lĩnh vực ĐDSH và các vấn đề về môi trường. Tuy nhiên người được đào tạo không có điều kiện hiểu một cách sâu sắc tính phức tạp và bản chất nhiều mặt của các vấn đề môi trường cũng như các vấn đề ĐDSH. 
- Kiểu 2. Kiểu đào tạo này được tổ chức đào tạo theo những đơn vị đào tạo riêng. Trong những năm đầu tất cả sinh viên phải học các môn cơ bản chung như xã hội học, Sinh học, Hóa học, Toán thống kê... Trong các năm tiếp theo sinh viên học các môn kết hợp có chọn lọc, các môn chuyên ban như : Chính sách xã hội và phát triển , Sinh thái học ứng dụng, Kế hoạch hóa môi trường. Loại hình đào tạo này được dựa trên quan điểm nhấn mạnh tính chất liên ngành của ĐDSH . Đây là kiểu đào tạo ít phổ biến vì rất ít cơ sở đào tạo có đủ lĩnh vực chính liên quan đến nghiên cứu ĐDSH. 
Điểm khác biệt của loại hình đào tạo này so với kiểu 1 ở chỗ: Đội ngũ cán bộ giảng dạy của tất cả các chuyên môn đều thuộc biên chế của một đơn vị hành chính, khoa (trường) điều hành sự gắn bó chặt chẽ giữa các chuyên môn để đảm bảo tính liên ngành của chương trình đào tạo; Hướng chuyên môn sâu của sinh viên là các chuyên ngành của khoa. 
Ưu điểm của loại hình đào tạo này là đảm bảo được tính liên ngành trong các chương trình đào tạo, nhưng nó đòi hỏi đội ngũ cán bộ cồng kềnh, kém linh hoạt, hiệu quả kinh tế không cao. 
- Kiểu3. Đây là kiểu đào tạo dành cho đối tượng là cao học và nghiên cứu sinh. Các học viên cao học là những người đã được trang bị những kiến thức cơ bản (trình độ đại học) về một ngành khoa học gần gũi nào đó với khoa học ĐDSH. Kiểu đào tạo này có nguồn gốc từ quan điểm cho rằng ở bậc đại học sinh viên chưa có đủ khả năng và trình độ để tiếp thu tốt các kiến thức đa ngành và liên ngành của khoa học môi trường và ĐDSH. Vì vậy nhóm tác giả theo quan điểm này cho rằng chỉ nên đào tạo khoa học môi trường và ĐDSH ở bậc sau đại học. Các tác giả này cho rằng để đào tạo các chuyên gia giải quyết vấn đề môi trường, ĐDSH của thế kỷ 21, cách thức tổ chức, cơ chế hoạt động cũng như chương trình đào tạo của các trường đại học theo truyền thống hiện nay không thích hợp nữa. Vì vậy chương trình đào tạo sau đại học phải cắt ngang các lĩnh vực và hệ thống tổ chức đào tạo truyền thống để đảm bảo một chất lượng đào tạo và nghiên cứu có hiệu quả hơn trong lĩnh vực ĐDSH. Trên thế giới đã có nhiều trường đại học đào tạo đội ngũ chuyên gia về ĐDSH có trình độ sau đại học như Trường Đại học Birmingham (David Rae, 1995), Viện Đại học Ohio ở Hoa Kỳ. 
Ưu điểm của loại hình đào tạo này là đảm bảo tính liên ngành cao, đơn giản về tổ chức, hiệu quả về kinh tế, linh hoạt. Tuy nhiên, loại hình đào tạo này khó áp dụng cho các đại học đơn ngành. (biodivn.blogspot.com) 
Tài liệu tham khảo: Đa dạng Sinh học và Bảo tồn, Bộ Tài nguyên và Môi trường, 2005. 
Xem thêm: 

0 nhận xét:

Post a Comment

Cảm ơn bạn đã để lại ý kiến, giúp chúng tôi cung cấp thông tin đầy đủ hơn nữa!